Sunday, August 16, 2009


VIỆT NAM DU KÝ
Ngày..tháng...năm
Mua vé chuẩn bị cả gần nửa năm trời.Thời gian chờ đợi dài dằng dặc. Vậy mà, lúc nó đến mình lại thấy nhanh làm sao. Chờ những chiều tan sở, những hôm chủ nhật rảnh rang, những ngày cửa hàng big sale . Mình đã góp nhặt, mua sắm khá đầy đủ quà để mang về Việt Nam tặng bạn bè, người thân... Tân hứa tối nay sẽ đưa hai đứa ra phi trường nhưng thấy xe nhỏ không đủ chở hết hành lý, My gọi bác tài Hiệp đến chở. Chuyến bay sẽ khởi hành lúc mười một giờ bốn lăm tối. Mới năm giờ chiều, Ông đã gọi đến:
- Chuẩn bị đi nghe. Hai mươi phút sau là tôi có mặt đó.
- “ Có thật không bác tài?? ” Mình lẩm bẩm một mình nhưng cũng nhanh chóng mang hành lý lên xe để bé Tâm chở đến nhà ngoại.
Ăn thật lẹ tô mì Quảng do Ngân nấu. Bác tài đã đến hối lên xe. Té ra ông phải đi đón một cặp vợ chồng cùng đi trong chuyến bay của mình .Ngồi trên xe nghe hơi rượu nồng nặc. Ớn quá!!.Không dám hỏi, chàng có “xỉn” không? Mà hỏi thì làm được gì bây giờ nên thôi cứ giao thí cho bác tài cái mạng này vậy. Lòng vòng chàng chạy đến Diamond Bar đón khách. Đêm tối lại thêm hơi men nên loanh quanh tìm nhà trễ cả hai chục phút. Sau khi chuyển hành lý lên xe, bác phom phom hướng về phía phi trường. Lúc này mình lại điên cái đầu vì mùi dầu thơm nồng nặc của bà khách đi cùng xe. Ngày hôm nay lỗ mũi của mình bị tra tấn kỹ quá. Riêng bác tài yêu dấu của bọn mình. Long thể bất an ( hẳn là vì rượu rồi? ) Bác càm ràm. Bác nói tiếng Đức hơi nhiều khi nghe tiếng bóp còi của những chiếc xe chạy sau mình. Trên đường lại gặp một tai nạn xe có người chết ,do bất cẩn của một tay lái motocycle. Xe kẹt khoảng hơn nửa tiếng..Vậy mà đến Lax vẫn còn thật sớm, mới khoảng tám giờ tối. Check hành lý, trả thêm cho một kiện hàng một trăm lẻ chín đồng. Tìm gate ngồi chờ. Mình và My đem chả giò ra ăn để chờ lên máy bay. ..
Máy bay khởi hành thật đúng giờ. Mười một giờ bốn lăm máy bay cất cánh. Chuyến bay 105 . Boing 777- 300 Er. Khá rộng rãi. Ngồi ở hàng ghế giữa mình mới cảm thấy tức bà bán vé. Vậy mà nói bốc cho mình ngồi ở cửa sổ nhìn ra ngoài! Nhìn xéo ra ngoài khung cửa, nhạt nhòa một màn mưa…Lạy trời! Cho tụi mình đi đến nơi về đến chốn!. Lúc này các cô tiếp viên bắt đầu chuẩn bị cho bữa ăn tối. Những cô tiếp viên người châu Á quả xinh đẹp hơn những cô Mỹ ở những đường bay nội địa mà mình thường đi. Có một cô Việt Nam làm tiếp viên trong chuyến bay này. Bữa ăn đầu tiên trên chuyến bay họ dọn hai món: Pasta và cơm. Mình chọn cơm với tàu hủ. Khá ngon! My chọn Pasta . Nghe nói ăn cũng được!...
Cơm nước xong mình mở Tivi ra xem. Mở Sky compass để xem bản đồ cho biết thời gian máy bay đi được bao lâu. Bao giờ thì máy bay đến?
Thời gian dài dằng dặc mình không hề chợp mắt tí nào. Xem trên màn hình, máy bay đang bay với tốc độ 902/Km giờ. Nhiệt độ ở ngoài trừ Bốn lăm độ C ( - 48 độ F ) Trong khoang máy bay khá lạnh . Mình lấy mền ra đắp rồi mở phim ra xem. Một phim Ấn Độ thật buồn. ..
Ngày… tháng …năm …
Vẫn trên phi cơ. Ngày mới bắt đầu. Cô tiếp viên đến trao cho mỗi người một chiếc khăn ấm để rửa mặt. Điểm tâm với món sandwich, bacon, trái cây. Ai không dùng sandwich có thể ăn cháo cá hoặc thịt. Suốt những tiếng dài không ngủ mình chỉ biết xem phim, đọc báo và đợi chờ …Máy bay giảm độ cao và từ từ đáp xuống phi trường Đài Bắc lúc 5 giờ 40 phút sáng giờ Đài Loan ( 4 giờ 40 sáng giờ Sài Gòn , nhằm lúc 1 giờ 40 phút chiều giờ Cali) . Phải đợi ở phi trường Đài Bắc hơn ba tiếng rưỡi. Thấy phải đợi khá lâu, tụi mình gởi hành lý xách tay cho mấy bà Việt Nam đi cùng chuyến rồi dung dăng dung dẻ đi chụp hình. Phi trường Đài Bắc rộng và sạch. Trong phi trường họ trang trí thật đẹp, tạo những cảnh nhà tranh, hoa, trái thật tự nhiên để du khách có thể chụp hình, quay phim…Có thật nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm, bán những vật cần thiết khi du lịch như máy quay phim, máy chụp hình… nhưng thật đắt so với giá bên Mỹ. Tụi mình còn được nếm thử món bánh dứa( thơm) ở đây thật tuyệt. Khách chờ cũng có thể lên internet ở đây không phải trả tiền. Mình muốn gởi Email cho nhà nhưng thấy computer bận rộn nên thôi…
Khoảng 9 giờ 10 phút tụi mình sắp hàng lên máy bay nhưng phải đợi đến 9 giờ 45 phút máy bay mới bắt đầu rời khỏi phi đạo. Mình đang tiến dần về Việt nam rồi đó. Có một chút nôn nao.Từ Đài Bắc về Việt Nam tụi mình cũng đi bằng phi cơ phản lực 777 nhưng những tiện nghi trên máy bay không bằng. Đã chán xem phim trên chặng đường dài từ Los về Đài Bắc, ở đây TiVi cũng không có mà xem mặc dù chuyến bay cũng dài hơn ba tiếng.
Khi cô tiếp viên loan báo Phi cơ sắp đến phi trường Tân Sơn Nhất, tụi mình bắt đầu sắp xếp lại hành lý. Thật tiếc không thể quay phim từ trên cao xuống như dự tính
Nhưng không sao tụi mình có cả tháng trời thâu vào ống kính cả một quê hương thân yêu cơ mà!. Máy bay đáp xuống phi đạo đúng 11 giờ 45 giờ Việt Nam ( 12 giờ 45 giờ Đài Bắc). Chuyến bay dài đúng ba tiếng từ Đài Bắc về đến Sài Gòn. Rốt cuộc mình đã đặt chân trở lại mảnh đất quê nhà yêu dấu!.
Đẩy hành lý vào phi trường, cũng khá ngạc nhiên là Tân Sơn Nhất đã thay đổi, lớn hơn, khang trang hơn. Dĩ nhiên không bằng những sân bay mình đi qua nhưng như vậy cũng đã tiến bộ rồi. Bước vào nơi phải xuất trình Passport - một hàng dài cán bộ với bộ màu áo xậm màu hơn màu áo vàng ngày xưa, màu áo mà mì̀nh thật “dị ứng”. Hơi run. Không phải sợ mà thấy ghét. Mấy chàng hải quan đi lòng vòng, điện thoại lớn cầm tay nó oang oang, giọng Bắc phía bên kia…Mặc cho bạn bè dặn dò không thèm bỏ một xu nào. Thôi kệ. Họ khác mình khác. Kẹp đại năm đồng vào Passeport, gọi là tiền Tê cho xong, cho đầu đuôi đi lọt mà. Cậu em khoảng hai lăm, hai sáu tuổi hỏi thật dịu dàng :
- Tiền cà phê hả chị? . Mình mỉm cười
- Chị về ở đâu?
- Chị ở Khách sạn.
- Khách sạn nào?
- Chị chưa biết. (dù mình đã biết!)
- Chị có về Đàlạt không?
- Có chứ.
- Thôi chị đi du lịch vui nhé!.
Quả thật “ êm như mơ”…Tụi mình đi lần ra chỗ lấy hành lý gởi. Vài chàng áo xanh chạy ra đon đả.
- Chị có mấy kiện hàng? Những kiện hàng chị buộc dây màu gì?
- Màu hồng có hoa giống sợi giây này nè. My trả lời và chỉ sợi dây đang quấn trên hành lý xách tay.
Thế là hai đứa đã mặc nhiên chấp nhận để cho họ giúp mình đưa hành lý lên xe đẩy. Nghĩ cũng phải thôi, những hành lý nặng trịch nếu không nhờ giúp đỡ làm sao mình rinh cho được. Lại lén lút giúi vào tay anh chàng. Dĩ nhiên là tip đó nha.
Chưa hết, thủ tục phải đi qua trạm cuối. Nhìn thiên hạ bị lục tung hành lý ra xét mình cũng ngan ngán. Thật ra mình đâu mang hàng quốc cấm đâu mà sợ nhưng nếu bị bắt lục tung ra , cái màn xếp vào cũng đã mệt. Đẩy qua màn hình scan. Lại một nhân viên hải quan giúp đỡ dành giúp khiêng lên xe và đẩy phụ. Hành lý cuả mình đi ngon ơ qua trạm cuối. Ngoài cửa đã thấy lố nhố thân nhân đi đón ngoài vòng cản. Miệng chàng mấp máy nhìn mình .” “ O.K chị biết rồi chú út ạ.”
Ra ngoài, đội quân taxi chạy ào đến thăm hỏi, đã nói là có người đến đón rồi mà họ vẫn bám theo không buông tha. Chờ hoài không thấy ai, My phải chạy quanh tìm, một lúc dẫn Trang lại. Con bé ngày xưa ốm nhom ốm nhách nay khá là tròn trĩnh. Một lúc vợ chồng Sanh, An đến, sau cùng là Thy, Thy cũng ở bên Mỹ về trước cả tuần nay. Lên xe tụi mình thở phào nhẹ nhõm. Sài gòn giờ trưa xe cộ đông đến ngộp, tiếng còi xe, tiếng máy xe nổ của xe hơi, xe gắn máy ồn ào. Sài gòn trước lúc mình đi đã đông nay càng đông khiếp. Phải nói là họ dành nhau chạy trên đường phố. Họ lấn nhau chạy. Họ kèn kựa nhau. Nhiều lần mình thót tim tưởng xe mình sẽ đụng. Thật hú hồn bác tài đã khéo léo lách ngay trong đường tơ kẽ tóc. Ôi Sài gòn!. Ngày đầu tiên trở về, mình đã hãi sợ xe cộ nơi đây. Mình ngẫm nghĩ : Vài năm sau nữa Sài Gòn làm sao xoay trở với nạn kẹt xe đây? Niềm yêu xưa, cảm tình với Sàigòn ngày xưa đã suy giảm ngay ngày đầu mình về thành phố.
Xe chở tụi mình đến Khách sạn ở trên đường Lý Tự Trọng. Khách sạn Thy mướn gần chợ Bến Thành cho tiện việc đi lại. Căn phòng thật rộng có hai giường lớn. Gần cửa ra vào lại có một phòng chiếc, giá cả cũng thật nhẹ nhàng, ba trăm năm chục ngàn một đêm, khoảng hơn hai mươi đô Mỹ.
Đưa hành lý vào khách sạn, tụi mình kéo nhau ra chợ Bến Thành. Đi bộ chỉ khoảng năm phút là đến. Mình chọn món đầu tiên khi về đây là bánh bèo. Ăn cũng tạm được. Món da heo trong bánh bèo thật ngon, có lẽ hấp dẫn hơn bên Mỹ. Ăn xong cũng chưa đủ no , cả bọn kéo qua hàng bánh cuốn tráng tay, ăn cũng tạm được chớ không xuất sắc. Mặc cho bà hàng mời mọc, mình và My nhất định không dám uống nước đá. Bịnh dịch tả đang có ở Việt Nam. Đương nhiên ai mà dám thử lửa! .
Về đến khách sạn, tắm táp xong mình leo lên giường đánh một giấc đến sáng.
( Còn tiếp)
Forget me not Dalat

Thursday, June 25, 2009

TRĂNG XƯA TRĂNG XƯA

Chị Lạng khoác lên vai chiếc khăn tắm, rón rén mở cửa. Bà Cửu đang ngồi têm trầu trên chiếc trường kỷ nói vọng ra:
- Nhớ tắm nhanh về sớm, nghe con!
Chị đáp vội :
- Dạ! Con tắm một chút rồi về liền mà mạ. ̀̀̀̀̀̀̀ Từ nhà chị Lạng ra sông chỉ non hai trăm bước. Để khăn tắm lên bụi cỏ cạnh bờ sông. Chị từ từ bước xuống bậc cấp bằng đá, xây sát cạnh bờ. Để nguyên quần áo, chị nhẹ nhàng đặt chân xuống nước, rồi đi lần ra giữa dòng. Sông Hương mùa này nước thật cạn, chỉ cao ngang ngực chị. Nước mát lạnh, chị cảm thấy thật dễ chịu. Gần cả năm nay, chị mới được tắm lại trên dòng sông quê hương của mình. Kể từ lúc thay đổi chỗ làm, đến dạy tại một vùng xa tít ở mũi Cà Mau, mỗi năm chị mới về một lần. Chị ở lại đây một hai tháng. Bà Cửu thương con, không muốn con sống xa nhà nhưng lại chiều theo ý con gái, bà không ngăn cản sự chọn lựa của con mình.
Trăng đã lên, ánh trăng mười sáu nhẹ tỏa, lung linh in bóng xuống dòng sông. Chị Lạng nghịch ngợm lấy tay khỏa nước cho trăng tan, rồi đứng thật yên lặng, hầu như bất động, chờ trăng tụ lại nơi đáy sông. Chị chợt mỉm cười thấy mình đã lập lại những động tác này ở những tháng năm xa xưa cũ.
Trăng nằm đáy nước trong veo.
Cầm chèo ta đập mấy hèo trăng tan.
Khác với thái độ cay cú của người thơ, chị Lạng yêu mặt trăng lồng đáy nước. Chị chỉ muốn trăng lung linh, diễm ảo không tan. Chị chỉ muốn ôm mảnh trăng vào lòng. Chị nín thở, ngụp xuống dòng sông để nhớ lại cảm giác xưa cùng bạn bè tuổi nhỏ lặn xuống sông tìm trăng. Chỉ vài giây sau, chị ngoi lên, mặt mũi, tóc tai sủng ướt. Vuốt mớ tóc dài ra sau, chị Lạng tiếp tục bơi, tiếp tục lặn ngụp, vẫy vùng trên quãng sông vắng. Dòng sông thân thương đã cho chị quá nhiều kỷ niệm của tuổi ấu thơ, cuả tuổi trưởng thành. Nhớ những buổi chiều, sau giờ tan học, cả bọn trai gái trên mười đứa, rủ nhau ra bến sông bơi lội. Cái thưở chưa biết mắc cở, còn tồng ngồng nghịch nước, tạt nước vào nhau rồi cười đùa vang cả khúc sông. Lớn hơn một chút đã biết e thẹn, cũng cùng nhau đi tắm sông nhưng bọn con gái đều mặc cả áo quần xuống nước. Dù vậy, cái phá phách, nghịch ngợm chỉ tăng chứ không giảm. Giờ thì, mỗi người một nơi. Sơn và Thắm sau đám cưới đã dọn vào Lâm Đồng lập nghiệp. Thành và Vinh, đi lính, tử trận ở hạ Lào. Một số bạn sau Mậu Thân đã bỏ Huế ra đi không về nữa. Trong nhóm bạn xưa chỉ có mình Thủy là còn ở đây, sống đạm bạc với mẹ già, nguồn thu nhập chính của hai mẹ con là mảnh vườn trồng cây ăn trái. Vườn nhà Thuỷ có thật nhiều thanh trà. Thanh trà nhà chị ngon nhất xóm, trái ngọt lịm. Trong vườn còn có những cây mận xanh trái nhỏ, dòn và thơm, quyến rũ bọn nàng vô cùng. Bởi thế, sau mỗi lần đi tắm sông về, chị Lạng và các bạn đều ghé nhà Thủy, len lén mạ hắn hái trộm mận, trộm đào rồi chia ra mỗi đứa vài trái, mang về nhà ăn với muối ớt dằm, có bạn không ăn thì để dành hôm sau đi học mang nhem thèm với các bạn cùng lớp. Trái cây ở Kim Long ngon nổi tiếng. Kim Long không những nổi tiếng có trái cây ngon, còn nổi tiếng có nhiều gái đẹp.
Kim Long gái đẹp mỹ miều
Trẫm thương, trẫm nhớ, trẫm liều, trẫm đi.
Những ông vua còn mê gái đẹp Kim Long nữa là! Kim Long thơ mộng trữ tình. Kim Long nằm hiền hòa bên cạnh dòng sông Hương bốn mùa nước trong xanh. Kim Long là quê hương vô cùng yêu dấu của chị. Chị Lạng cảm thấy hãnh diện được sinh ra và lớn lên ở nơi này, được nuôi lớn bằng những giếng nước ngọt ngào thanh khiết. Cây cỏ tươi xanh, nước ngọt ngào. Có lẽ vì vậy mà con gái Kim Long có nước da trắng hồng, mịn màng tươi mát, đẹp tự nhiên không son phấn. Chị Lạng yêu biết bao nhiêu nơi chốn này, nơi chị sinh ra và lớn lên, nơi cho chị biết bao nhiêu kỷ niệm. Chị yêu tiếng hò trên dòng Hương giang, những điệu hò trầm bỗng ngọt ngào thấm đượm lòng người. Chị thương tiếng chuông trong trẻo của Thiên Mụ vào những hồi kinh sáng, chiều. Chị đâu muốn xa Kim Long. Chị đâu muốn xa cố đô yêu dấu của chị. Chị nào muốn xa mạ. Rứa mà chị cũng đành đoạn ra đi. Chị đi để quên Tuấn, quên mối tình đầu đời gắn bó. Nơi đây, một gốc cây, một bụi cỏ, một con đường và...cả dòng sông mênh mông trước mặt, tất cả đầy ắp hình bóng chàng. Cậu con trai cùng học chung trường tiểu học, cùng tắm chung một dòng sông, cùng uống chung dòng nước mát, cùng chạy nhảy chơi đùa, bẻ hoa bắt bướm, cùng phá phách nghịch ngợm bên nhau. Lớn lên , hai đứa thề nguyền gắn bó. Lễ dạm ngõ cũng đã cử hành. Lễ hỏi cũng đã diễn ra. Chị Lạng đã run run xúc động khi nhận chiếc nhẫn đính hôn tự tay chàng đeo vào ngón áp út của mình. Nghĩ mình là người sung sướng nhất, hạnh phúc nhất. Vậy mà! Một buổi sáng mùa Xuân, giặc đã về bắt Tuấn ra đi biệt tăm, biệt tích. Ngày họ rút lui, chị đã gào khóc thê thảm chạy đi tìm xác chàng trong những mồ chôn tập thể. Chị Lạng đã không thể tìm ra một dấu tích nào chứng minh Tuấn có mặt trong số nạn nhân xấu số ấy. Chị nuôi hy vọng anh còn bị giam giữ ở một nơi nào đó. Chị Lạng đã đến chùa, đến miễu … cầu nguyện cho Tuấn được bình yên. Nghe nơi đâu có thầy bói giỏi, chị cũng không bỏ qua chỉ để hy vọng tìm biết tin chàng. Người cho biết chàng đã chết. Kẻ thì quả quyết Tuấn chỉ bị bắt giam và sẽ được trở về một ngày gần đây. Chị Lạng đợi chờ trong hy vọng. Năm bảy mươi lăm, ngày miền nam Việt Nam hoàn toàn rơi vào tay cộng sản. Chị Lạng lại khấp khởi hy vọng Tuấn sẽ trở về sau những tháng năm bị bên kia giam giữ. Nhưng thật hoài công, như “ bóng chim tăm cá ’’ Tuấn của chị đã vĩnh viễn không trở về. Quá thất vọng đau buồn, chị Lạng quyết định bỏ Huế ra đi. Chị xin thuyên chuyển về tận một vùng cuối Việt.
Những dòng suy nghĩ cuốn hút chị trở về với dĩ vãng đau buồn mà chị Lạng đã chôn chặt tự đáy lòng. Chị Lạng uể oải trở về nhà, ra sau chiếc bể cạn. Chị múc nước xối lại toàn thân. Nước mát lạnh làm chị thấy dễ chịu hơn. Lặng lẽ vào nhà thay quần áo. Chi ̣Lạng để nguyên cả tóc còn chưa khô lắm, thả mình xuống chiếc giường quen thuộc. Chị sung sướng hít mùi thơm của drap, mền mới giặt. Bà Cửu biết con sắp về đã thuê người đến giặt giũ, lau chùi căn phòng của chị. Chị Lạng chợt thấy thương mạ vô cùng. Mạ lúc nào cũng thương yêu, chiều chuộng nàng. Vậy mà chị đành đoạn bỏ mạ ra đi. Sau ngày chị Lạng đi, bà ở với đứa cháu gái gọi bằng cô. Tháng trước đây, cô
cháu gái đi lấy chồng, dọn ra Đà Nẵng. Bà Cửu lại ở một mình. Bà không hề đề nghị chị Lạng về đây sống với bà nhưng chị Lạng biết niềm mong ước lớn nhất của mạ lúc này là mong chị trở về. Chiều hôm qua, về đến nhà, sau lúc hàn huyên với mạ, chị Lạng chạy qua thăm Thủy ngay. Thủy chửi nàng : “ Cái con bất hiếu ni. Bao chừ mi về ở đây luôn. Liệu mà về cho sớm. Mạ đã già rồi mi nợ !” Ờ, mạ đã già đi! Lần này trở về, chị Lạng thấy mạ đã ốm hơn, tóc bạc nhiều. Mạ đã gần bảy mươi tuổi rồi còn gì. Chị Lạng tự nghĩ : “ Mình phải về thôi ” Chị cũng đã thấm mệt với sự ruỗi rong, tránh né của mình. Chị sẽ về lại đây với mạ, với Huế thân thương.
Trằn trọc không ngủ được, chị Lạng mở cửa bước ra sân. Nằm trên chiếc võng đưa cột giữa hai gốc cây sung, chị Lạng ngước mắt nhìn trời đêm. Trăng đã lên cao, ánh trăng sáng tỏ chiếu xuống khu vườn. Gió lay động những tàn cây, kẽ lá lao xao. Cây, lá, hoa lung linh mờ ảo trong đêm trăng tuyệt diệu. Ve kêu râm ran. Chúng đang tấu những tấu khúc nhịp nhàng, êm ả. Mùi hương hoa bưởi, hoa chanh trộn lẫn mùi hoa lài, hoa dạ lý ngào ngạt trong đêm. Ồ, chị Lạng còn ngửi được cả hương thơm thật đặc biệt thoang thoảng trong gió. Phải rồi, đó là hương ngọc lan. Bụi ngọc lan mà Tuấn đã đem đến tặng chị. Chị chê mùi hoa nồng quá nên bắt Tuấn trồng tận cuối vườn. sát bờ hàng rào nhà hàng xóm. Vậy mà Tuấn không giận, vẫn chiều theo ý chị. Gần hai mươi năm rồi, cây ngọc lan đã già cỗi nhưng vẫn cho hoa hàng năm. Lần theo mùi hương, chị Lạng đến tận cuối vườn. Trong ánh trăng sáng, chị Lạng thấy rõ cả những nụ hoa chi chít trên cành. Với tay ngắt một đoá ngọc lan, chị cài lên tóc. Mùi hương nồng, hơi gắt ở ngày xưa, bây giờ bỗng nhiên như dịu đi, ngọt ngào quyến rũ hơn. Chị thì thầm “ Tuấn ơi! Em đã thấy yêu mùi ngọc lan rồi đó Tuấn biết không? Em sẽ về lại đây Tuấn ạ. Sẽ thay anh chăm sóc cội ngọc lan. Sẽ mãi mãi sống nơi này. Dù không có anh bên cạnh nhưng anh mãi hiện hữu trong em. Anh là vầng trăng cao cao, bàng bạc trên kia. Anh là con sông mênh mông trước mặt nhà. Anh là hoa, lá, cỏ cây, bao quanh ngôi nhà mạ. Tuấn ơi, sáng mai này, em sẽ thưa với mạ. Sẽ nói với người: “ Mạ ơi! Con sẽ về ở luôn với mạ, với Huế dấu yêu. Con sẽ sống hết quãng đời còn lại bên mạ, bên mảnh vườn tràn đầy hương sắc của mình.’’
Chị Lạng ngước mắt nhìn lên cao, trăng vẫn vằng vặc sáng, soi rõ bóng cây đa với chú cuội. Chi Lạng chợt mỉm cười nhớ lại bài ca ở những mùa trăng tuổi nhỏ Tuấn và bọn nàng thường hát “ Thằng cuội yêu chị Hằng Nga, nói dối ông bà đi bán cà rem. Ố tang tình tang, ố tang tình tình …” Ôi ! Thiên đường tuổi nhỏ! Chị Lạng chợt nhận ra ở nơi này. Huế của chị. Kim Long yêu dấu của chị. Chị đã tìm lại tất cả những gì chị ngỡ đã đánh mất. …………..
Forget me not Dalat