Wednesday, October 21, 2009
Friday, October 16, 2009
Việt Nam Du Ký ( tiếp theo)
FMN 4
Ngày...tháng...năm...
Chưa sáng Sài Gòn đã thức giấc, ồn ào sôi động.Hai em còn say giấc . Mình len lén ngồi dậy, mở cửa bước ra ban công. Nắng chưa lên… và dù nắng đã lên đi chăng nữa chắc không thể nào nhìn thấy mặt trời mọc ở nơi này. Mình lấy máy hình ra chụp, lấy cammera ra quay. Mới sáng mà xe gắn máy, xe hơi đã chạy ào ào… Sàigòn hôm nay ồn ào, nhớp nhúa!... Lúc mình ra đi...Sài gòn chừng ba triệu người. Chưa đến hai mươi năm trở về...dễ đến hơn tám triệu. Con số kinh khủng quá!. Mọi người đổ dồn về nơi đây.Đường phố, nhà cửa cũ kỹ, dây điện chằng chịt. Xe chạy như mắc cửi...Đứng tựa lan can nhìn buổi sáng Sài gòn, chợt thấy nhớ nhà... Mình lấy điện thoại ra gọi cho bé Tâm , tối qua Trang đã gắn vào điện thoại cho mình một cái “ sim” mới. Bé Tâm bảo đây là ngày thứ hai mẹ xa nhà rồi đó. Con nhớ mẹ nhiều. Con bé lúc nào cũng tình cảm. Nói chuyện với Tâm xong, cô bé chuyển qua cho Bảo và Anh. Khoảng cách từ Sài gòn đến Cali xa lơ lắc mà điện thoại nghe rõ mồn một như mình đang gọi con từ chỗ làm về nhà.Thời buổi điện tử có khác!. Cúp máy rồi, mình mới thấy buồn buồn...Ở Cali thấy nhớ Việt Nam. Giờ ở Việt Nam lại thấy trống vắng vì nhớ Cali. Đúng con người phức tạp thật. Thôi...tạm quên nỗi nhớ này. Hãy vui với ngày mới bắt đầu trên quê hương nhiều năm thấy lại nghe mi!.
Chờ My, Thy thức dậy, tụi mình đi ăn sáng và đến thăm Thím Bảy. Níu chặt tay khi băng qua đường, mình có cảm tưởng như xe nào cũng đang muốn húc vào mình. Hình như luật lệ đi đường ở đây không được tôn trọng lắm, mạnh ai nậ́y lấn, mạnh ai nấy chạy và…người đi bộ cứ việc đi càn, không liều bước là kể như …chờ đến Tết congo mới đi qua được.
Tụi mình đến bến hỏi thăm lộ trình xe bus từ Sài Gòn đi Gò Vấp. Cậu bé làm việc mặt mày khó chịu, trả lời nhát gừng…Cuối cùng tụi mình cũng lên được xe mang biển số 18 .
Chú phụ xế của chuyến bus này cũng mang bộ mặt lạnh lùng không kém. Mình không nói nhiều chỉ nhờ cậu bé: Nhớ báo cho biết khi đến Xí nghiệp Đồng Tâm.
Xe đi ngang qua những con đường xưa, có những con đường giờ đã thay tên. Qua Bưu điện, đi qua nhà thờ Đức Bà, xe qua vùng Tân Định… Suốt con đường xe đi qua, mình cũng còn nhận ra những nét quen nhưng buồn quá Sài Gòn hôm nay thay đổi quá nhiều, không còn là Sài Gòn mà ngày xưa mình thích về thăm mỗi lần hè đến. Ngày xưa cũng đông đúc, cũng xuống cấp nhưng đâu có dơ bẩn như bây giờ.
Xe dừng lại ở Xí nghiệp Đồng Tâm, vùng này ngày xưa vườn tược thật nhiều. Giờ nhà cửa đã mọc lên như nấm, lấn chiếm hết cả vùng xanh cây trái. Đi lòng vòng vài con hẽm mới đến nhà thím Bảy. Ngày xưa thím ở Tân Định, “ giải phóng” về, nghe nói bà con ở trong bưng ra đòi bán đi chia chác vì nhà này do ngoại đế lại, Thím bán căn nhà ở Hiền Vương . Số tiền chia được Thím mua căn nhà bé tí xíu ỏ Gò Vấp. Mình không biết căn nhà này được bao nhiêu mét vuông, chỉ biết nhỏ thật nhỏ. Căn gác xép kê được hai cái giường. Tầng trệt có một phòng khách kê một chiếc sô pha. Lúc dùng cơm thì dọn ở dưới sàn. Nhà bếp chật ních, nếu hai người cùng nấu chắc sẽ đụng nhau. Toa lét và nhà tắm thì làm chung sát căn bếp, cũng bé tí nị. Sau mấy mươi năm gặp lại, thím già đi nhiều, thêm nữa thím đang bịnh nên trông thím thật già nua, mệt mỏi... trông thấy thương quá. Thím trẻ hơn mẹ cả bảy tám tuổi nhưng không có sức sống bằng mẹ. Cần đôi tay gầy guộc của thím mình không nén được xúc động. Có lẽ thím bịnh hoạn nhiều bởi cuộc đời quá thay đổi. Chú chết, hai đứa con trai cũng chết vì bịnh tiểu đường. Năm ngoái Huơng, đứa con gái mà thím nhờ cậy được nhất, nó quán xuyến mọi việc trong ngoài , bỗng dưng bị đột quỵ và qua đời để lại hai đứa con, giờ ở với thím…Có lẽ nỗi đau buồn về tinh thần làm sức khoẻ thím sa sút đến vậy!….
Bữa nay tụi mình ở lại ăn trưa với gia đình thím. Trang cho ăn món cá rô kho , canh chua cá thát lát, cá lóc chiên và thêm món rau xà lách, món dưa cải luộc. Mình chưa dám ăn xà lách , chỉ dám ăn cải luộc. Chao ơi!. Bữa cơm thân mật và ngon lành làm sao!. Ăn xong, Trang chở mình đi lựa vải may áo dài cho Tâm. Đi từ Gò Vấp đến Tân Định lựa biết bao nhiêu tiệm, cuối cùng mua được xấp vải khá dễ thương.Nói khó mua cho Tâm vì con bé quá đơn giản, Tâm không thích màu mè, nhiều hoa, mà vải vóc ở Việt Nam dạo này thật lắm kiễu mẫu. Mua vải xong tụi mình ghé vào tiệm may chỗ quen của Trang may luôn để vài hôm đi chơi xong về lấy. Kích thước mình đã đo sẵn ở nhà. Buổi chiều, trời đổ mưa…Cơn mưa chiều kéo dài cả hai tiếng. Từ giã thím và các em tụi mình đón xe qua thăm An. Nhà An ở bên Nguyễn Kiệm, con hẽm ngoằn ngoèo, nước ngập cả đường xe chạy. Ớn quá. Chiếc xe ôm luồn lách thiếu điều hất mình xuống đường. An ở cuối một con hẽm, cũng may khoảng đường nhà An nước ít ngập. Nhà tuy nhỏ nhưng có gác, rất sạch sẽ khang trang. Từ Đà Lạt chạy về đây, chả biết ai giới thiệu mà ở tận chỗ này. Ông chồng làm Công ty cung cấp nước lọc. An thì làm thủ công, mỹ nghệ chuyên làm những vòng tay, dây chuyền,những chuỗi hạt để bán ra nước ngoài. Đời sống cũng khá ổn định. Lập gia đình muộn nhưng cũng sinh được hai con gái sinh đôi thật dễ thương, lanh lẹ . Trong khi chờ đợi buổi cơm tối, hai bé mạnh dạn múa hát cho chúng mình xem. Hai cô bé chỉ ngưng khi mẹ kêu chuẩn bị cơm nước. Hôm nay, An đãi bọn mình món lẫu thập cẩm đồ biển thật tươi ngon. Chồng An và Ông xã Sanh lai rai vài lon bia, còn tụi mình chỉ cụng ly với nước ngọt. Không dám ngồi lâu vì lỡ hẹn với chị Kim bảy giờ ở khách sạn và đồng thời cũng phải về để đón Nhàn từ Châu Đốc lên nên chị em mình xin cáo từ. Bé Ni và Na khóc mếu máo không muốn cho về, cũng may cô giáo dạy kèm đến nên hai đứa phải lên gác học.
Trở về Khách sạn, chị Kim đã ngồi chờ. Gần hai mươi năm mới gặp chị vẫn không thay đổi bao nhiêu, vẫn giữ nét sang cả và vẫn dịu dàng như ngày xưa. Xém một chút chị đã là chị dâu của mình rồi. Ngồi một lát thì Nhàn đến.Ôm em trong vòng tay nghe thương yêu lan rộng. Nước mắt rưng rưng. Thấy em như thấy lại cả một thời xưa cũ. Cô bé Nhàn thay đổi nhiều so với ngày xưa, cùng tuổi với My mà trông My trẻ hơn nhiều. Đời sống vất vả quá cũng làm con người thay đổi.Hàn huyên một lúc Chị Kim mang bánh hỏi và chả cuốn bắt tụi mình phải ăn. Dù thật no cũng phải ăn một tí cho chị vui. Chị em tâm sự cho đến tối chị mới về.
Ngày tháng năm…
Cậu tới. Bao nhiêu năm không gặp, cũng một thoáng giao động. Giờ cậu như một ông chủ bự. Chàng hơi phát tướng. Nhưng không sao trông càng đẹp trai. Chàng bảo “ Tim đập cấp năm, cấp sáu khi chờ mình xuất hiện” Thật vậy sao? “Em đẹp và vẫn trẻ”. Ừ, Ta không tin nhưng vẫn cảm thấy vui. Chàng rủ mình và Thy đi uống cà phê nhưng hai đứa từ chối vì còn phải ngồi chờ Mơ và Ti. Bắt tay Cậu. Hai đứa hẹn, sau khi ở Đà Lạt về sẽ có dịp “ không say, không về”. Vui vui, một thoáng hương xưa của mình đó.
Sáng nay, trước khi Cậu tới mình cũng đã gặp Trung , Triều… Sau hơn ba mươi năm không gặp, hai bạn cũng đã già đi, thay đổi nhiều, nếu gặp ngoài đường chắc không nhận ra, riêng Triều đẩy đà hơn… ngày xưa ốm nhom ốm nhách.Trung, Triều có một người con gái đang đi du học ở Mỹ. Cô bé thật may mắn được vợ chồng Nghĩa giúp đỡ hết mình. Vẫn có những tình bạn bền vững mãi với thời gian. Vợ chồng Nghĩa Phong qua bên này chịu khó lắm, giờ là một trong những gia đình thành công, nổi tiếng trong cộng đồng nhưng tính tình vẫn dễ thương như xưa.
Buổi trưa, nhỏ Mơ tới, con bé nhỏ xíu mà dám lái xe ở Thành phố Sài Gòn này làm mình phục sát đất. Nhưng khi nó đòi chở mình bằng xe gắn máy thì mình chào thua từ chối không thể để thân hình ốm yếu của nó phải “ lai” bao gạo chỉ xanh này nên đề nghị đi Taxi. Đến thăm Cô Lăng, người giúp việc nói cô vừa đi ngủ. Biết cô bệnh nên tụi minh kéo nhau đi ăn. Mơ dẫn vào một quán bề thế lắm. Bảo ăn cho biết. Đúng là ăn cho biết thật, vừa mắc, vừa dở. Ăn xong hai đứa lóc cóc đi thăm cô Thu Cúc. Thật tiếc Cô vừa về Đà Lạt dự Lễ Kỷ niệm Năm mươi lăm năm ngày Thành lập trường Bùi Thị Xuân. May mà còn có Thầy ở nhà. Thầy là Giảng sư Đại Học ở đây Thầy Hoàng Thạch Thiết Người lịch sự, cởi mở. Thầy trò nói chuyện thật vui, luôn nhắc mình sau khi thăm khắp nơi , về lại Sài Gòn nhớ ghé lại thăm Cô. Mình không hứa chắc nhưng hứa sẽ cố gắng.
Rời nhà Thầy , trở lại thăm Cô Lăng. Cô thật vui khi gặp lại học trò cũ của mình. Căn bịnh nan y làm cô xanh xao, gầy ốm nhưng cô vẫn cố vui, vẫn lạc quan. Nhắc nhở lại kỷ niệm nơi mái trường xưa. Bàn về ngày BTX hội ngộ sắp tới ở nhà Cô. Nếu nhìn bề ngoài của Cô lúc nào cũng cười nói luôn miệng đâu ai biết cô vướng phải căn bệnh hiểm nghèo như vậy. Mình phục Cô quá. Cô can đảm vô cùng khi cố chịu đựng cơn đau. Cô phải thường xuyên qua Singapore trị liệu. Cô ơi ráng bảo trọng. Cầu xin cho Cô qua khỏi cơn bệnh ngặt nghèo này. Em thương Cô lắm nhưng làm sao chia sẻ được với Cô những nỗi đau Cô đang gánh chịu đây. Cầu xin ơn trên cho Cô mau khỏe lại.
Tụi mình về sớm để Cô nghỉ ngơi, sau đó, đi náo loạn Anh Sáu. Giả giọng, lấy tóc che gần hết khuôn mặt hỏi có nhận ra mình không. Anh tỉnh bơ gõ vào đầu mình “ Vẫn phá phách như xưa....Làm sao mà không nhận ra được ”Anh vẫn trẻ nhiều nếu so với số tuổi . Cười vui thoải mái chọc anh, chớ ngày xưa nào dám... Giờ lằn ranh giữa Thầy trò đã gần lại. Đã có thể trò chuyện như bạn bè, như anh em. Giá như ngày xưa là hiện tại thì mình sẽ ra sao với “ tình trong như đã…”. Lại một thoáng hương xưa! …
Trời chuyển mưa…Đáng lý phải “ Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách…” nhưng ở đây Anh Sáu đuổi hai đứa như đuổi tà. Anh sợ mưa làm “ ướt áo em yêu’’chăng? Hai đứa ra đường đón xe, cười rũ rượi. Vui như chưa bao giờ được vui như thế. Nhỏ Mơ đoán già, đoán non, có lẽ anh Sáu cảm động quá…luống cuống, lúng túng khi hai đứa thẳng tay đàn áp, sợ thua hai con nhỏ nên lo đuổi đi sớm…và biết đâu anh quá “ xúc động” khi lâu quá mới gặp lại người xưa. Cũng có thể lắm chứ sao?
Buổi tối
Đi thăm Anh Luật và chị Kim . Anh thật cởi mở dễ thương, có tình, có nghiã chứ không như những ông cán khác. Chị săn sóc anh hết mình. Đúng là một người vợ hết lòng với chồng con, thương yêu chăm sóc không quản ngại. Mình nghĩ anh đau lâu lắm rồi thì phải. Anh bị bịnh tiểu đường. Giờ lại mới mổ tim.Trông anh thật xanh xao nhưng luôn lạc quan, tin tưởng. Anh còn bày cho mình cách tập thể dục để giữ cân bằng cho cơ thể. Chị đang làm cho một công ty Đại Hàn. Rất may là công ty mướn nhà chị để làm việc nên chị vừa có thể làm việc, vừa gần gũi chồng để trông chừng. Chừng một vài tháng nữa Bằng, con Anh chị sẽ qua Mỹ du học. Chị có vẻ lo lắm. Tụi mình hứa với chị sẽ thường xuyên gọi, động viên thằng bé. Sống ở Sài Gòn, lại sinh trong một gia đình giàu có mà Bằng lại ngoan ngoãn, chí thú học hành, không ăn chơi phá phách như những con cáí những cán bộ có tiền khác. Cũng mừng cho anh chị.
Nói chuyện với anh khá lâu, anh hối chị dẫn tụi mình đi ăn tối. “ Quán Ngon ” buổi tối đông nghẹt người, dễ chừng cả mấy trăm khách hàng. Phải chờ một lúc mới có chỗ ngồi. Việt , Mỹ , Tây ba lô ngồi chật ních. Người tiếp viên dẫn vào bàn ngồi. Mình và chị Kim làm một vòng quanh quán tìm món ăn để gọi. Nhìn món nào cũng hấp dẫn hết. Mùi thịt nướng, mỡ hành, gà quay, riêu ốc… bay lên ngào ngạt. Tụi mình quay lại chỗ ngồi để cho My, Thy đi một vòng lựa món ăn tiếp. Mình nghĩ đây là quán làm theo dạng Quốc doanh xưa. Mỗi chủ nhân chịu trách nhiệm về món ăn của mình. Khi có người order. Họ làm ngay tại chỗ. Người tiếp viên trực tiếp nhận thực đơn và mang lại bàn cho khách. Kiểu làm này thật nhanh chóng nên tụi mình không phải đợi lâu. Trong lúc chờ thức ăn mang lại , tụi mình ngồi nhìn bao quát. Tây balô có vẻ rất sành ăn, dùng đũa thuần thục như dân mình. Vừa ăn vừa líu lo trò chuyện. Nhìn họ điệu nghệ lấy rau sống, gói bánh xèo chấm vào chén nước mắm ăn một cách ngon lành… Mình chợt mỉm cười thán phục. Quả thật nhập gia tùy tục. “ Bạn có thấy ăn bốc cũng tuyệt vời lắm chứ?” Chỉ nghĩ vậy thôi chứ đâu dám hỏi. Tối nay tụi mình chọn những món ăn quen thuộc mà ngày xưa tụi mình vẫn thích ăn. Nghêu, ốc…chấm mắm gừng. Bánh khọt chấm mắm nêm. Bánh tôm, chạo tôm, bánh bèo, chả giò. Sau đó còn gọi thêm bún riêu, mì Quảng…Mỗi thứ ăn một ít. . và hình như món nào cũng ngon cả…Hy vọng mọi người cũng có cảm nghĩ như mình khi vào quán “ Ngon” này. Tối về, chắc phải gọi các con khoe đã được dự một buổi tối thật tuyệt.
Ngày tháng …
Sáng thức dậy sớm, ra balcon ngắm xe qua lại. Sàigòn thức vội, hối hả chạy đua với thời gian, với cuộc sống…Trời hôm nay nóng hơn mọi hôm, hy vọng sẽ có một cơn mưa cho đỡ nóng...nhưng dù mưa hay không thì mười hai giờ trưa nay tụi mình cũng lên máy bay ra Đà Nẵng.
( còn tiếp... )
Forget me not Dalat
Ngày...tháng...năm...
Chưa sáng Sài Gòn đã thức giấc, ồn ào sôi động.Hai em còn say giấc . Mình len lén ngồi dậy, mở cửa bước ra ban công. Nắng chưa lên… và dù nắng đã lên đi chăng nữa chắc không thể nào nhìn thấy mặt trời mọc ở nơi này. Mình lấy máy hình ra chụp, lấy cammera ra quay. Mới sáng mà xe gắn máy, xe hơi đã chạy ào ào… Sàigòn hôm nay ồn ào, nhớp nhúa!... Lúc mình ra đi...Sài gòn chừng ba triệu người. Chưa đến hai mươi năm trở về...dễ đến hơn tám triệu. Con số kinh khủng quá!. Mọi người đổ dồn về nơi đây.Đường phố, nhà cửa cũ kỹ, dây điện chằng chịt. Xe chạy như mắc cửi...Đứng tựa lan can nhìn buổi sáng Sài gòn, chợt thấy nhớ nhà... Mình lấy điện thoại ra gọi cho bé Tâm , tối qua Trang đã gắn vào điện thoại cho mình một cái “ sim” mới. Bé Tâm bảo đây là ngày thứ hai mẹ xa nhà rồi đó. Con nhớ mẹ nhiều. Con bé lúc nào cũng tình cảm. Nói chuyện với Tâm xong, cô bé chuyển qua cho Bảo và Anh. Khoảng cách từ Sài gòn đến Cali xa lơ lắc mà điện thoại nghe rõ mồn một như mình đang gọi con từ chỗ làm về nhà.Thời buổi điện tử có khác!. Cúp máy rồi, mình mới thấy buồn buồn...Ở Cali thấy nhớ Việt Nam. Giờ ở Việt Nam lại thấy trống vắng vì nhớ Cali. Đúng con người phức tạp thật. Thôi...tạm quên nỗi nhớ này. Hãy vui với ngày mới bắt đầu trên quê hương nhiều năm thấy lại nghe mi!.
Chờ My, Thy thức dậy, tụi mình đi ăn sáng và đến thăm Thím Bảy. Níu chặt tay khi băng qua đường, mình có cảm tưởng như xe nào cũng đang muốn húc vào mình. Hình như luật lệ đi đường ở đây không được tôn trọng lắm, mạnh ai nậ́y lấn, mạnh ai nấy chạy và…người đi bộ cứ việc đi càn, không liều bước là kể như …chờ đến Tết congo mới đi qua được.
Tụi mình đến bến hỏi thăm lộ trình xe bus từ Sài Gòn đi Gò Vấp. Cậu bé làm việc mặt mày khó chịu, trả lời nhát gừng…Cuối cùng tụi mình cũng lên được xe mang biển số 18 .
Chú phụ xế của chuyến bus này cũng mang bộ mặt lạnh lùng không kém. Mình không nói nhiều chỉ nhờ cậu bé: Nhớ báo cho biết khi đến Xí nghiệp Đồng Tâm.
Xe đi ngang qua những con đường xưa, có những con đường giờ đã thay tên. Qua Bưu điện, đi qua nhà thờ Đức Bà, xe qua vùng Tân Định… Suốt con đường xe đi qua, mình cũng còn nhận ra những nét quen nhưng buồn quá Sài Gòn hôm nay thay đổi quá nhiều, không còn là Sài Gòn mà ngày xưa mình thích về thăm mỗi lần hè đến. Ngày xưa cũng đông đúc, cũng xuống cấp nhưng đâu có dơ bẩn như bây giờ.
Xe dừng lại ở Xí nghiệp Đồng Tâm, vùng này ngày xưa vườn tược thật nhiều. Giờ nhà cửa đã mọc lên như nấm, lấn chiếm hết cả vùng xanh cây trái. Đi lòng vòng vài con hẽm mới đến nhà thím Bảy. Ngày xưa thím ở Tân Định, “ giải phóng” về, nghe nói bà con ở trong bưng ra đòi bán đi chia chác vì nhà này do ngoại đế lại, Thím bán căn nhà ở Hiền Vương . Số tiền chia được Thím mua căn nhà bé tí xíu ỏ Gò Vấp. Mình không biết căn nhà này được bao nhiêu mét vuông, chỉ biết nhỏ thật nhỏ. Căn gác xép kê được hai cái giường. Tầng trệt có một phòng khách kê một chiếc sô pha. Lúc dùng cơm thì dọn ở dưới sàn. Nhà bếp chật ních, nếu hai người cùng nấu chắc sẽ đụng nhau. Toa lét và nhà tắm thì làm chung sát căn bếp, cũng bé tí nị. Sau mấy mươi năm gặp lại, thím già đi nhiều, thêm nữa thím đang bịnh nên trông thím thật già nua, mệt mỏi... trông thấy thương quá. Thím trẻ hơn mẹ cả bảy tám tuổi nhưng không có sức sống bằng mẹ. Cần đôi tay gầy guộc của thím mình không nén được xúc động. Có lẽ thím bịnh hoạn nhiều bởi cuộc đời quá thay đổi. Chú chết, hai đứa con trai cũng chết vì bịnh tiểu đường. Năm ngoái Huơng, đứa con gái mà thím nhờ cậy được nhất, nó quán xuyến mọi việc trong ngoài , bỗng dưng bị đột quỵ và qua đời để lại hai đứa con, giờ ở với thím…Có lẽ nỗi đau buồn về tinh thần làm sức khoẻ thím sa sút đến vậy!….
Bữa nay tụi mình ở lại ăn trưa với gia đình thím. Trang cho ăn món cá rô kho , canh chua cá thát lát, cá lóc chiên và thêm món rau xà lách, món dưa cải luộc. Mình chưa dám ăn xà lách , chỉ dám ăn cải luộc. Chao ơi!. Bữa cơm thân mật và ngon lành làm sao!. Ăn xong, Trang chở mình đi lựa vải may áo dài cho Tâm. Đi từ Gò Vấp đến Tân Định lựa biết bao nhiêu tiệm, cuối cùng mua được xấp vải khá dễ thương.Nói khó mua cho Tâm vì con bé quá đơn giản, Tâm không thích màu mè, nhiều hoa, mà vải vóc ở Việt Nam dạo này thật lắm kiễu mẫu. Mua vải xong tụi mình ghé vào tiệm may chỗ quen của Trang may luôn để vài hôm đi chơi xong về lấy. Kích thước mình đã đo sẵn ở nhà. Buổi chiều, trời đổ mưa…Cơn mưa chiều kéo dài cả hai tiếng. Từ giã thím và các em tụi mình đón xe qua thăm An. Nhà An ở bên Nguyễn Kiệm, con hẽm ngoằn ngoèo, nước ngập cả đường xe chạy. Ớn quá. Chiếc xe ôm luồn lách thiếu điều hất mình xuống đường. An ở cuối một con hẽm, cũng may khoảng đường nhà An nước ít ngập. Nhà tuy nhỏ nhưng có gác, rất sạch sẽ khang trang. Từ Đà Lạt chạy về đây, chả biết ai giới thiệu mà ở tận chỗ này. Ông chồng làm Công ty cung cấp nước lọc. An thì làm thủ công, mỹ nghệ chuyên làm những vòng tay, dây chuyền,những chuỗi hạt để bán ra nước ngoài. Đời sống cũng khá ổn định. Lập gia đình muộn nhưng cũng sinh được hai con gái sinh đôi thật dễ thương, lanh lẹ . Trong khi chờ đợi buổi cơm tối, hai bé mạnh dạn múa hát cho chúng mình xem. Hai cô bé chỉ ngưng khi mẹ kêu chuẩn bị cơm nước. Hôm nay, An đãi bọn mình món lẫu thập cẩm đồ biển thật tươi ngon. Chồng An và Ông xã Sanh lai rai vài lon bia, còn tụi mình chỉ cụng ly với nước ngọt. Không dám ngồi lâu vì lỡ hẹn với chị Kim bảy giờ ở khách sạn và đồng thời cũng phải về để đón Nhàn từ Châu Đốc lên nên chị em mình xin cáo từ. Bé Ni và Na khóc mếu máo không muốn cho về, cũng may cô giáo dạy kèm đến nên hai đứa phải lên gác học.
Trở về Khách sạn, chị Kim đã ngồi chờ. Gần hai mươi năm mới gặp chị vẫn không thay đổi bao nhiêu, vẫn giữ nét sang cả và vẫn dịu dàng như ngày xưa. Xém một chút chị đã là chị dâu của mình rồi. Ngồi một lát thì Nhàn đến.Ôm em trong vòng tay nghe thương yêu lan rộng. Nước mắt rưng rưng. Thấy em như thấy lại cả một thời xưa cũ. Cô bé Nhàn thay đổi nhiều so với ngày xưa, cùng tuổi với My mà trông My trẻ hơn nhiều. Đời sống vất vả quá cũng làm con người thay đổi.Hàn huyên một lúc Chị Kim mang bánh hỏi và chả cuốn bắt tụi mình phải ăn. Dù thật no cũng phải ăn một tí cho chị vui. Chị em tâm sự cho đến tối chị mới về.
Ngày tháng năm…
Cậu tới. Bao nhiêu năm không gặp, cũng một thoáng giao động. Giờ cậu như một ông chủ bự. Chàng hơi phát tướng. Nhưng không sao trông càng đẹp trai. Chàng bảo “ Tim đập cấp năm, cấp sáu khi chờ mình xuất hiện” Thật vậy sao? “Em đẹp và vẫn trẻ”. Ừ, Ta không tin nhưng vẫn cảm thấy vui. Chàng rủ mình và Thy đi uống cà phê nhưng hai đứa từ chối vì còn phải ngồi chờ Mơ và Ti. Bắt tay Cậu. Hai đứa hẹn, sau khi ở Đà Lạt về sẽ có dịp “ không say, không về”. Vui vui, một thoáng hương xưa của mình đó.
Sáng nay, trước khi Cậu tới mình cũng đã gặp Trung , Triều… Sau hơn ba mươi năm không gặp, hai bạn cũng đã già đi, thay đổi nhiều, nếu gặp ngoài đường chắc không nhận ra, riêng Triều đẩy đà hơn… ngày xưa ốm nhom ốm nhách.Trung, Triều có một người con gái đang đi du học ở Mỹ. Cô bé thật may mắn được vợ chồng Nghĩa giúp đỡ hết mình. Vẫn có những tình bạn bền vững mãi với thời gian. Vợ chồng Nghĩa Phong qua bên này chịu khó lắm, giờ là một trong những gia đình thành công, nổi tiếng trong cộng đồng nhưng tính tình vẫn dễ thương như xưa.
Buổi trưa, nhỏ Mơ tới, con bé nhỏ xíu mà dám lái xe ở Thành phố Sài Gòn này làm mình phục sát đất. Nhưng khi nó đòi chở mình bằng xe gắn máy thì mình chào thua từ chối không thể để thân hình ốm yếu của nó phải “ lai” bao gạo chỉ xanh này nên đề nghị đi Taxi. Đến thăm Cô Lăng, người giúp việc nói cô vừa đi ngủ. Biết cô bệnh nên tụi minh kéo nhau đi ăn. Mơ dẫn vào một quán bề thế lắm. Bảo ăn cho biết. Đúng là ăn cho biết thật, vừa mắc, vừa dở. Ăn xong hai đứa lóc cóc đi thăm cô Thu Cúc. Thật tiếc Cô vừa về Đà Lạt dự Lễ Kỷ niệm Năm mươi lăm năm ngày Thành lập trường Bùi Thị Xuân. May mà còn có Thầy ở nhà. Thầy là Giảng sư Đại Học ở đây Thầy Hoàng Thạch Thiết Người lịch sự, cởi mở. Thầy trò nói chuyện thật vui, luôn nhắc mình sau khi thăm khắp nơi , về lại Sài Gòn nhớ ghé lại thăm Cô. Mình không hứa chắc nhưng hứa sẽ cố gắng.
Rời nhà Thầy , trở lại thăm Cô Lăng. Cô thật vui khi gặp lại học trò cũ của mình. Căn bịnh nan y làm cô xanh xao, gầy ốm nhưng cô vẫn cố vui, vẫn lạc quan. Nhắc nhở lại kỷ niệm nơi mái trường xưa. Bàn về ngày BTX hội ngộ sắp tới ở nhà Cô. Nếu nhìn bề ngoài của Cô lúc nào cũng cười nói luôn miệng đâu ai biết cô vướng phải căn bệnh hiểm nghèo như vậy. Mình phục Cô quá. Cô can đảm vô cùng khi cố chịu đựng cơn đau. Cô phải thường xuyên qua Singapore trị liệu. Cô ơi ráng bảo trọng. Cầu xin cho Cô qua khỏi cơn bệnh ngặt nghèo này. Em thương Cô lắm nhưng làm sao chia sẻ được với Cô những nỗi đau Cô đang gánh chịu đây. Cầu xin ơn trên cho Cô mau khỏe lại.
Tụi mình về sớm để Cô nghỉ ngơi, sau đó, đi náo loạn Anh Sáu. Giả giọng, lấy tóc che gần hết khuôn mặt hỏi có nhận ra mình không. Anh tỉnh bơ gõ vào đầu mình “ Vẫn phá phách như xưa....Làm sao mà không nhận ra được ”Anh vẫn trẻ nhiều nếu so với số tuổi . Cười vui thoải mái chọc anh, chớ ngày xưa nào dám... Giờ lằn ranh giữa Thầy trò đã gần lại. Đã có thể trò chuyện như bạn bè, như anh em. Giá như ngày xưa là hiện tại thì mình sẽ ra sao với “ tình trong như đã…”. Lại một thoáng hương xưa! …
Trời chuyển mưa…Đáng lý phải “ Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách…” nhưng ở đây Anh Sáu đuổi hai đứa như đuổi tà. Anh sợ mưa làm “ ướt áo em yêu’’chăng? Hai đứa ra đường đón xe, cười rũ rượi. Vui như chưa bao giờ được vui như thế. Nhỏ Mơ đoán già, đoán non, có lẽ anh Sáu cảm động quá…luống cuống, lúng túng khi hai đứa thẳng tay đàn áp, sợ thua hai con nhỏ nên lo đuổi đi sớm…và biết đâu anh quá “ xúc động” khi lâu quá mới gặp lại người xưa. Cũng có thể lắm chứ sao?
Buổi tối
Đi thăm Anh Luật và chị Kim . Anh thật cởi mở dễ thương, có tình, có nghiã chứ không như những ông cán khác. Chị săn sóc anh hết mình. Đúng là một người vợ hết lòng với chồng con, thương yêu chăm sóc không quản ngại. Mình nghĩ anh đau lâu lắm rồi thì phải. Anh bị bịnh tiểu đường. Giờ lại mới mổ tim.Trông anh thật xanh xao nhưng luôn lạc quan, tin tưởng. Anh còn bày cho mình cách tập thể dục để giữ cân bằng cho cơ thể. Chị đang làm cho một công ty Đại Hàn. Rất may là công ty mướn nhà chị để làm việc nên chị vừa có thể làm việc, vừa gần gũi chồng để trông chừng. Chừng một vài tháng nữa Bằng, con Anh chị sẽ qua Mỹ du học. Chị có vẻ lo lắm. Tụi mình hứa với chị sẽ thường xuyên gọi, động viên thằng bé. Sống ở Sài Gòn, lại sinh trong một gia đình giàu có mà Bằng lại ngoan ngoãn, chí thú học hành, không ăn chơi phá phách như những con cáí những cán bộ có tiền khác. Cũng mừng cho anh chị.
Nói chuyện với anh khá lâu, anh hối chị dẫn tụi mình đi ăn tối. “ Quán Ngon ” buổi tối đông nghẹt người, dễ chừng cả mấy trăm khách hàng. Phải chờ một lúc mới có chỗ ngồi. Việt , Mỹ , Tây ba lô ngồi chật ních. Người tiếp viên dẫn vào bàn ngồi. Mình và chị Kim làm một vòng quanh quán tìm món ăn để gọi. Nhìn món nào cũng hấp dẫn hết. Mùi thịt nướng, mỡ hành, gà quay, riêu ốc… bay lên ngào ngạt. Tụi mình quay lại chỗ ngồi để cho My, Thy đi một vòng lựa món ăn tiếp. Mình nghĩ đây là quán làm theo dạng Quốc doanh xưa. Mỗi chủ nhân chịu trách nhiệm về món ăn của mình. Khi có người order. Họ làm ngay tại chỗ. Người tiếp viên trực tiếp nhận thực đơn và mang lại bàn cho khách. Kiểu làm này thật nhanh chóng nên tụi mình không phải đợi lâu. Trong lúc chờ thức ăn mang lại , tụi mình ngồi nhìn bao quát. Tây balô có vẻ rất sành ăn, dùng đũa thuần thục như dân mình. Vừa ăn vừa líu lo trò chuyện. Nhìn họ điệu nghệ lấy rau sống, gói bánh xèo chấm vào chén nước mắm ăn một cách ngon lành… Mình chợt mỉm cười thán phục. Quả thật nhập gia tùy tục. “ Bạn có thấy ăn bốc cũng tuyệt vời lắm chứ?” Chỉ nghĩ vậy thôi chứ đâu dám hỏi. Tối nay tụi mình chọn những món ăn quen thuộc mà ngày xưa tụi mình vẫn thích ăn. Nghêu, ốc…chấm mắm gừng. Bánh khọt chấm mắm nêm. Bánh tôm, chạo tôm, bánh bèo, chả giò. Sau đó còn gọi thêm bún riêu, mì Quảng…Mỗi thứ ăn một ít. . và hình như món nào cũng ngon cả…Hy vọng mọi người cũng có cảm nghĩ như mình khi vào quán “ Ngon” này. Tối về, chắc phải gọi các con khoe đã được dự một buổi tối thật tuyệt.
Ngày tháng …
Sáng thức dậy sớm, ra balcon ngắm xe qua lại. Sàigòn thức vội, hối hả chạy đua với thời gian, với cuộc sống…Trời hôm nay nóng hơn mọi hôm, hy vọng sẽ có một cơn mưa cho đỡ nóng...nhưng dù mưa hay không thì mười hai giờ trưa nay tụi mình cũng lên máy bay ra Đà Nẵng.
( còn tiếp... )
Forget me not Dalat
Sunday, August 16, 2009
VIỆT NAM DU KÝ
Ngày..tháng...năm
Mua vé chuẩn bị cả gần nửa năm trời.Thời gian chờ đợi dài dằng dặc. Vậy mà, lúc nó đến mình lại thấy nhanh làm sao. Chờ những chiều tan sở, những hôm chủ nhật rảnh rang, những ngày cửa hàng big sale . Mình đã góp nhặt, mua sắm khá đầy đủ quà để mang về Việt Nam tặng bạn bè, người thân... Tân hứa tối nay sẽ đưa hai đứa ra phi trường nhưng thấy xe nhỏ không đủ chở hết hành lý, My gọi bác tài Hiệp đến chở. Chuyến bay sẽ khởi hành lúc mười một giờ bốn lăm tối. Mới năm giờ chiều, Ông đã gọi đến:
- Chuẩn bị đi nghe. Hai mươi phút sau là tôi có mặt đó.
- “ Có thật không bác tài?? ” Mình lẩm bẩm một mình nhưng cũng nhanh chóng mang hành lý lên xe để bé Tâm chở đến nhà ngoại.
Ăn thật lẹ tô mì Quảng do Ngân nấu. Bác tài đã đến hối lên xe. Té ra ông phải đi đón một cặp vợ chồng cùng đi trong chuyến bay của mình .Ngồi trên xe nghe hơi rượu nồng nặc. Ớn quá!!.Không dám hỏi, chàng có “xỉn” không? Mà hỏi thì làm được gì bây giờ nên thôi cứ giao thí cho bác tài cái mạng này vậy. Lòng vòng chàng chạy đến Diamond Bar đón khách. Đêm tối lại thêm hơi men nên loanh quanh tìm nhà trễ cả hai chục phút. Sau khi chuyển hành lý lên xe, bác phom phom hướng về phía phi trường. Lúc này mình lại điên cái đầu vì mùi dầu thơm nồng nặc của bà khách đi cùng xe. Ngày hôm nay lỗ mũi của mình bị tra tấn kỹ quá. Riêng bác tài yêu dấu của bọn mình. Long thể bất an ( hẳn là vì rượu rồi? ) Bác càm ràm. Bác nói tiếng Đức hơi nhiều khi nghe tiếng bóp còi của những chiếc xe chạy sau mình. Trên đường lại gặp một tai nạn xe có người chết ,do bất cẩn của một tay lái motocycle. Xe kẹt khoảng hơn nửa tiếng..Vậy mà đến Lax vẫn còn thật sớm, mới khoảng tám giờ tối. Check hành lý, trả thêm cho một kiện hàng một trăm lẻ chín đồng. Tìm gate ngồi chờ. Mình và My đem chả giò ra ăn để chờ lên máy bay. ..
Máy bay khởi hành thật đúng giờ. Mười một giờ bốn lăm máy bay cất cánh. Chuyến bay 105 . Boing 777- 300 Er. Khá rộng rãi. Ngồi ở hàng ghế giữa mình mới cảm thấy tức bà bán vé. Vậy mà nói bốc cho mình ngồi ở cửa sổ nhìn ra ngoài! Nhìn xéo ra ngoài khung cửa, nhạt nhòa một màn mưa…Lạy trời! Cho tụi mình đi đến nơi về đến chốn!. Lúc này các cô tiếp viên bắt đầu chuẩn bị cho bữa ăn tối. Những cô tiếp viên người châu Á quả xinh đẹp hơn những cô Mỹ ở những đường bay nội địa mà mình thường đi. Có một cô Việt Nam làm tiếp viên trong chuyến bay này. Bữa ăn đầu tiên trên chuyến bay họ dọn hai món: Pasta và cơm. Mình chọn cơm với tàu hủ. Khá ngon! My chọn Pasta . Nghe nói ăn cũng được!...
Cơm nước xong mình mở Tivi ra xem. Mở Sky compass để xem bản đồ cho biết thời gian máy bay đi được bao lâu. Bao giờ thì máy bay đến?
Thời gian dài dằng dặc mình không hề chợp mắt tí nào. Xem trên màn hình, máy bay đang bay với tốc độ 902/Km giờ. Nhiệt độ ở ngoài trừ Bốn lăm độ C ( - 48 độ F ) Trong khoang máy bay khá lạnh . Mình lấy mền ra đắp rồi mở phim ra xem. Một phim Ấn Độ thật buồn. ..
Ngày… tháng …năm …
Vẫn trên phi cơ. Ngày mới bắt đầu. Cô tiếp viên đến trao cho mỗi người một chiếc khăn ấm để rửa mặt. Điểm tâm với món sandwich, bacon, trái cây. Ai không dùng sandwich có thể ăn cháo cá hoặc thịt. Suốt những tiếng dài không ngủ mình chỉ biết xem phim, đọc báo và đợi chờ …Máy bay giảm độ cao và từ từ đáp xuống phi trường Đài Bắc lúc 5 giờ 40 phút sáng giờ Đài Loan ( 4 giờ 40 sáng giờ Sài Gòn , nhằm lúc 1 giờ 40 phút chiều giờ Cali) . Phải đợi ở phi trường Đài Bắc hơn ba tiếng rưỡi. Thấy phải đợi khá lâu, tụi mình gởi hành lý xách tay cho mấy bà Việt Nam đi cùng chuyến rồi dung dăng dung dẻ đi chụp hình. Phi trường Đài Bắc rộng và sạch. Trong phi trường họ trang trí thật đẹp, tạo những cảnh nhà tranh, hoa, trái thật tự nhiên để du khách có thể chụp hình, quay phim…Có thật nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm, bán những vật cần thiết khi du lịch như máy quay phim, máy chụp hình… nhưng thật đắt so với giá bên Mỹ. Tụi mình còn được nếm thử món bánh dứa( thơm) ở đây thật tuyệt. Khách chờ cũng có thể lên internet ở đây không phải trả tiền. Mình muốn gởi Email cho nhà nhưng thấy computer bận rộn nên thôi…
Khoảng 9 giờ 10 phút tụi mình sắp hàng lên máy bay nhưng phải đợi đến 9 giờ 45 phút máy bay mới bắt đầu rời khỏi phi đạo. Mình đang tiến dần về Việt nam rồi đó. Có một chút nôn nao.Từ Đài Bắc về Việt Nam tụi mình cũng đi bằng phi cơ phản lực 777 nhưng những tiện nghi trên máy bay không bằng. Đã chán xem phim trên chặng đường dài từ Los về Đài Bắc, ở đây TiVi cũng không có mà xem mặc dù chuyến bay cũng dài hơn ba tiếng.
Khi cô tiếp viên loan báo Phi cơ sắp đến phi trường Tân Sơn Nhất, tụi mình bắt đầu sắp xếp lại hành lý. Thật tiếc không thể quay phim từ trên cao xuống như dự tính
Nhưng không sao tụi mình có cả tháng trời thâu vào ống kính cả một quê hương thân yêu cơ mà!. Máy bay đáp xuống phi đạo đúng 11 giờ 45 giờ Việt Nam ( 12 giờ 45 giờ Đài Bắc). Chuyến bay dài đúng ba tiếng từ Đài Bắc về đến Sài Gòn. Rốt cuộc mình đã đặt chân trở lại mảnh đất quê nhà yêu dấu!.
Đẩy hành lý vào phi trường, cũng khá ngạc nhiên là Tân Sơn Nhất đã thay đổi, lớn hơn, khang trang hơn. Dĩ nhiên không bằng những sân bay mình đi qua nhưng như vậy cũng đã tiến bộ rồi. Bước vào nơi phải xuất trình Passport - một hàng dài cán bộ với bộ màu áo xậm màu hơn màu áo vàng ngày xưa, màu áo mà mì̀nh thật “dị ứng”. Hơi run. Không phải sợ mà thấy ghét. Mấy chàng hải quan đi lòng vòng, điện thoại lớn cầm tay nó oang oang, giọng Bắc phía bên kia…Mặc cho bạn bè dặn dò không thèm bỏ một xu nào. Thôi kệ. Họ khác mình khác. Kẹp đại năm đồng vào Passeport, gọi là tiền Tê cho xong, cho đầu đuôi đi lọt mà. Cậu em khoảng hai lăm, hai sáu tuổi hỏi thật dịu dàng :
- Tiền cà phê hả chị? . Mình mỉm cười
- Chị về ở đâu?
- Chị ở Khách sạn.
- Khách sạn nào?
- Chị chưa biết. (dù mình đã biết!)
- Chị có về Đàlạt không?
- Có chứ.
- Thôi chị đi du lịch vui nhé!.
Quả thật “ êm như mơ”…Tụi mình đi lần ra chỗ lấy hành lý gởi. Vài chàng áo xanh chạy ra đon đả.
- Chị có mấy kiện hàng? Những kiện hàng chị buộc dây màu gì?
- Màu hồng có hoa giống sợi giây này nè. My trả lời và chỉ sợi dây đang quấn trên hành lý xách tay.
Thế là hai đứa đã mặc nhiên chấp nhận để cho họ giúp mình đưa hành lý lên xe đẩy. Nghĩ cũng phải thôi, những hành lý nặng trịch nếu không nhờ giúp đỡ làm sao mình rinh cho được. Lại lén lút giúi vào tay anh chàng. Dĩ nhiên là tip đó nha.
Chưa hết, thủ tục phải đi qua trạm cuối. Nhìn thiên hạ bị lục tung hành lý ra xét mình cũng ngan ngán. Thật ra mình đâu mang hàng quốc cấm đâu mà sợ nhưng nếu bị bắt lục tung ra , cái màn xếp vào cũng đã mệt. Đẩy qua màn hình scan. Lại một nhân viên hải quan giúp đỡ dành giúp khiêng lên xe và đẩy phụ. Hành lý cuả mình đi ngon ơ qua trạm cuối. Ngoài cửa đã thấy lố nhố thân nhân đi đón ngoài vòng cản. Miệng chàng mấp máy nhìn mình .” “ O.K chị biết rồi chú út ạ.”
Ra ngoài, đội quân taxi chạy ào đến thăm hỏi, đã nói là có người đến đón rồi mà họ vẫn bám theo không buông tha. Chờ hoài không thấy ai, My phải chạy quanh tìm, một lúc dẫn Trang lại. Con bé ngày xưa ốm nhom ốm nhách nay khá là tròn trĩnh. Một lúc vợ chồng Sanh, An đến, sau cùng là Thy, Thy cũng ở bên Mỹ về trước cả tuần nay. Lên xe tụi mình thở phào nhẹ nhõm. Sài gòn giờ trưa xe cộ đông đến ngộp, tiếng còi xe, tiếng máy xe nổ của xe hơi, xe gắn máy ồn ào. Sài gòn trước lúc mình đi đã đông nay càng đông khiếp. Phải nói là họ dành nhau chạy trên đường phố. Họ lấn nhau chạy. Họ kèn kựa nhau. Nhiều lần mình thót tim tưởng xe mình sẽ đụng. Thật hú hồn bác tài đã khéo léo lách ngay trong đường tơ kẽ tóc. Ôi Sài gòn!. Ngày đầu tiên trở về, mình đã hãi sợ xe cộ nơi đây. Mình ngẫm nghĩ : Vài năm sau nữa Sài Gòn làm sao xoay trở với nạn kẹt xe đây? Niềm yêu xưa, cảm tình với Sàigòn ngày xưa đã suy giảm ngay ngày đầu mình về thành phố.
Xe chở tụi mình đến Khách sạn ở trên đường Lý Tự Trọng. Khách sạn Thy mướn gần chợ Bến Thành cho tiện việc đi lại. Căn phòng thật rộng có hai giường lớn. Gần cửa ra vào lại có một phòng chiếc, giá cả cũng thật nhẹ nhàng, ba trăm năm chục ngàn một đêm, khoảng hơn hai mươi đô Mỹ.
Đưa hành lý vào khách sạn, tụi mình kéo nhau ra chợ Bến Thành. Đi bộ chỉ khoảng năm phút là đến. Mình chọn món đầu tiên khi về đây là bánh bèo. Ăn cũng tạm được. Món da heo trong bánh bèo thật ngon, có lẽ hấp dẫn hơn bên Mỹ. Ăn xong cũng chưa đủ no , cả bọn kéo qua hàng bánh cuốn tráng tay, ăn cũng tạm được chớ không xuất sắc. Mặc cho bà hàng mời mọc, mình và My nhất định không dám uống nước đá. Bịnh dịch tả đang có ở Việt Nam. Đương nhiên ai mà dám thử lửa! .
Về đến khách sạn, tắm táp xong mình leo lên giường đánh một giấc đến sáng.
( Còn tiếp)
Forget me not Dalat
Ngày..tháng...năm
Mua vé chuẩn bị cả gần nửa năm trời.Thời gian chờ đợi dài dằng dặc. Vậy mà, lúc nó đến mình lại thấy nhanh làm sao. Chờ những chiều tan sở, những hôm chủ nhật rảnh rang, những ngày cửa hàng big sale . Mình đã góp nhặt, mua sắm khá đầy đủ quà để mang về Việt Nam tặng bạn bè, người thân... Tân hứa tối nay sẽ đưa hai đứa ra phi trường nhưng thấy xe nhỏ không đủ chở hết hành lý, My gọi bác tài Hiệp đến chở. Chuyến bay sẽ khởi hành lúc mười một giờ bốn lăm tối. Mới năm giờ chiều, Ông đã gọi đến:
- Chuẩn bị đi nghe. Hai mươi phút sau là tôi có mặt đó.
- “ Có thật không bác tài?? ” Mình lẩm bẩm một mình nhưng cũng nhanh chóng mang hành lý lên xe để bé Tâm chở đến nhà ngoại.
Ăn thật lẹ tô mì Quảng do Ngân nấu. Bác tài đã đến hối lên xe. Té ra ông phải đi đón một cặp vợ chồng cùng đi trong chuyến bay của mình .Ngồi trên xe nghe hơi rượu nồng nặc. Ớn quá!!.Không dám hỏi, chàng có “xỉn” không? Mà hỏi thì làm được gì bây giờ nên thôi cứ giao thí cho bác tài cái mạng này vậy. Lòng vòng chàng chạy đến Diamond Bar đón khách. Đêm tối lại thêm hơi men nên loanh quanh tìm nhà trễ cả hai chục phút. Sau khi chuyển hành lý lên xe, bác phom phom hướng về phía phi trường. Lúc này mình lại điên cái đầu vì mùi dầu thơm nồng nặc của bà khách đi cùng xe. Ngày hôm nay lỗ mũi của mình bị tra tấn kỹ quá. Riêng bác tài yêu dấu của bọn mình. Long thể bất an ( hẳn là vì rượu rồi? ) Bác càm ràm. Bác nói tiếng Đức hơi nhiều khi nghe tiếng bóp còi của những chiếc xe chạy sau mình. Trên đường lại gặp một tai nạn xe có người chết ,do bất cẩn của một tay lái motocycle. Xe kẹt khoảng hơn nửa tiếng..Vậy mà đến Lax vẫn còn thật sớm, mới khoảng tám giờ tối. Check hành lý, trả thêm cho một kiện hàng một trăm lẻ chín đồng. Tìm gate ngồi chờ. Mình và My đem chả giò ra ăn để chờ lên máy bay. ..
Máy bay khởi hành thật đúng giờ. Mười một giờ bốn lăm máy bay cất cánh. Chuyến bay 105 . Boing 777- 300 Er. Khá rộng rãi. Ngồi ở hàng ghế giữa mình mới cảm thấy tức bà bán vé. Vậy mà nói bốc cho mình ngồi ở cửa sổ nhìn ra ngoài! Nhìn xéo ra ngoài khung cửa, nhạt nhòa một màn mưa…Lạy trời! Cho tụi mình đi đến nơi về đến chốn!. Lúc này các cô tiếp viên bắt đầu chuẩn bị cho bữa ăn tối. Những cô tiếp viên người châu Á quả xinh đẹp hơn những cô Mỹ ở những đường bay nội địa mà mình thường đi. Có một cô Việt Nam làm tiếp viên trong chuyến bay này. Bữa ăn đầu tiên trên chuyến bay họ dọn hai món: Pasta và cơm. Mình chọn cơm với tàu hủ. Khá ngon! My chọn Pasta . Nghe nói ăn cũng được!...
Cơm nước xong mình mở Tivi ra xem. Mở Sky compass để xem bản đồ cho biết thời gian máy bay đi được bao lâu. Bao giờ thì máy bay đến?
Thời gian dài dằng dặc mình không hề chợp mắt tí nào. Xem trên màn hình, máy bay đang bay với tốc độ 902/Km giờ. Nhiệt độ ở ngoài trừ Bốn lăm độ C ( - 48 độ F ) Trong khoang máy bay khá lạnh . Mình lấy mền ra đắp rồi mở phim ra xem. Một phim Ấn Độ thật buồn. ..
Ngày… tháng …năm …
Vẫn trên phi cơ. Ngày mới bắt đầu. Cô tiếp viên đến trao cho mỗi người một chiếc khăn ấm để rửa mặt. Điểm tâm với món sandwich, bacon, trái cây. Ai không dùng sandwich có thể ăn cháo cá hoặc thịt. Suốt những tiếng dài không ngủ mình chỉ biết xem phim, đọc báo và đợi chờ …Máy bay giảm độ cao và từ từ đáp xuống phi trường Đài Bắc lúc 5 giờ 40 phút sáng giờ Đài Loan ( 4 giờ 40 sáng giờ Sài Gòn , nhằm lúc 1 giờ 40 phút chiều giờ Cali) . Phải đợi ở phi trường Đài Bắc hơn ba tiếng rưỡi. Thấy phải đợi khá lâu, tụi mình gởi hành lý xách tay cho mấy bà Việt Nam đi cùng chuyến rồi dung dăng dung dẻ đi chụp hình. Phi trường Đài Bắc rộng và sạch. Trong phi trường họ trang trí thật đẹp, tạo những cảnh nhà tranh, hoa, trái thật tự nhiên để du khách có thể chụp hình, quay phim…Có thật nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm, bán những vật cần thiết khi du lịch như máy quay phim, máy chụp hình… nhưng thật đắt so với giá bên Mỹ. Tụi mình còn được nếm thử món bánh dứa( thơm) ở đây thật tuyệt. Khách chờ cũng có thể lên internet ở đây không phải trả tiền. Mình muốn gởi Email cho nhà nhưng thấy computer bận rộn nên thôi…
Khoảng 9 giờ 10 phút tụi mình sắp hàng lên máy bay nhưng phải đợi đến 9 giờ 45 phút máy bay mới bắt đầu rời khỏi phi đạo. Mình đang tiến dần về Việt nam rồi đó. Có một chút nôn nao.Từ Đài Bắc về Việt Nam tụi mình cũng đi bằng phi cơ phản lực 777 nhưng những tiện nghi trên máy bay không bằng. Đã chán xem phim trên chặng đường dài từ Los về Đài Bắc, ở đây TiVi cũng không có mà xem mặc dù chuyến bay cũng dài hơn ba tiếng.
Khi cô tiếp viên loan báo Phi cơ sắp đến phi trường Tân Sơn Nhất, tụi mình bắt đầu sắp xếp lại hành lý. Thật tiếc không thể quay phim từ trên cao xuống như dự tính
Nhưng không sao tụi mình có cả tháng trời thâu vào ống kính cả một quê hương thân yêu cơ mà!. Máy bay đáp xuống phi đạo đúng 11 giờ 45 giờ Việt Nam ( 12 giờ 45 giờ Đài Bắc). Chuyến bay dài đúng ba tiếng từ Đài Bắc về đến Sài Gòn. Rốt cuộc mình đã đặt chân trở lại mảnh đất quê nhà yêu dấu!.
Đẩy hành lý vào phi trường, cũng khá ngạc nhiên là Tân Sơn Nhất đã thay đổi, lớn hơn, khang trang hơn. Dĩ nhiên không bằng những sân bay mình đi qua nhưng như vậy cũng đã tiến bộ rồi. Bước vào nơi phải xuất trình Passport - một hàng dài cán bộ với bộ màu áo xậm màu hơn màu áo vàng ngày xưa, màu áo mà mì̀nh thật “dị ứng”. Hơi run. Không phải sợ mà thấy ghét. Mấy chàng hải quan đi lòng vòng, điện thoại lớn cầm tay nó oang oang, giọng Bắc phía bên kia…Mặc cho bạn bè dặn dò không thèm bỏ một xu nào. Thôi kệ. Họ khác mình khác. Kẹp đại năm đồng vào Passeport, gọi là tiền Tê cho xong, cho đầu đuôi đi lọt mà. Cậu em khoảng hai lăm, hai sáu tuổi hỏi thật dịu dàng :
- Tiền cà phê hả chị? . Mình mỉm cười
- Chị về ở đâu?
- Chị ở Khách sạn.
- Khách sạn nào?
- Chị chưa biết. (dù mình đã biết!)
- Chị có về Đàlạt không?
- Có chứ.
- Thôi chị đi du lịch vui nhé!.
Quả thật “ êm như mơ”…Tụi mình đi lần ra chỗ lấy hành lý gởi. Vài chàng áo xanh chạy ra đon đả.
- Chị có mấy kiện hàng? Những kiện hàng chị buộc dây màu gì?
- Màu hồng có hoa giống sợi giây này nè. My trả lời và chỉ sợi dây đang quấn trên hành lý xách tay.
Thế là hai đứa đã mặc nhiên chấp nhận để cho họ giúp mình đưa hành lý lên xe đẩy. Nghĩ cũng phải thôi, những hành lý nặng trịch nếu không nhờ giúp đỡ làm sao mình rinh cho được. Lại lén lút giúi vào tay anh chàng. Dĩ nhiên là tip đó nha.
Chưa hết, thủ tục phải đi qua trạm cuối. Nhìn thiên hạ bị lục tung hành lý ra xét mình cũng ngan ngán. Thật ra mình đâu mang hàng quốc cấm đâu mà sợ nhưng nếu bị bắt lục tung ra , cái màn xếp vào cũng đã mệt. Đẩy qua màn hình scan. Lại một nhân viên hải quan giúp đỡ dành giúp khiêng lên xe và đẩy phụ. Hành lý cuả mình đi ngon ơ qua trạm cuối. Ngoài cửa đã thấy lố nhố thân nhân đi đón ngoài vòng cản. Miệng chàng mấp máy nhìn mình .” “ O.K chị biết rồi chú út ạ.”
Ra ngoài, đội quân taxi chạy ào đến thăm hỏi, đã nói là có người đến đón rồi mà họ vẫn bám theo không buông tha. Chờ hoài không thấy ai, My phải chạy quanh tìm, một lúc dẫn Trang lại. Con bé ngày xưa ốm nhom ốm nhách nay khá là tròn trĩnh. Một lúc vợ chồng Sanh, An đến, sau cùng là Thy, Thy cũng ở bên Mỹ về trước cả tuần nay. Lên xe tụi mình thở phào nhẹ nhõm. Sài gòn giờ trưa xe cộ đông đến ngộp, tiếng còi xe, tiếng máy xe nổ của xe hơi, xe gắn máy ồn ào. Sài gòn trước lúc mình đi đã đông nay càng đông khiếp. Phải nói là họ dành nhau chạy trên đường phố. Họ lấn nhau chạy. Họ kèn kựa nhau. Nhiều lần mình thót tim tưởng xe mình sẽ đụng. Thật hú hồn bác tài đã khéo léo lách ngay trong đường tơ kẽ tóc. Ôi Sài gòn!. Ngày đầu tiên trở về, mình đã hãi sợ xe cộ nơi đây. Mình ngẫm nghĩ : Vài năm sau nữa Sài Gòn làm sao xoay trở với nạn kẹt xe đây? Niềm yêu xưa, cảm tình với Sàigòn ngày xưa đã suy giảm ngay ngày đầu mình về thành phố.
Xe chở tụi mình đến Khách sạn ở trên đường Lý Tự Trọng. Khách sạn Thy mướn gần chợ Bến Thành cho tiện việc đi lại. Căn phòng thật rộng có hai giường lớn. Gần cửa ra vào lại có một phòng chiếc, giá cả cũng thật nhẹ nhàng, ba trăm năm chục ngàn một đêm, khoảng hơn hai mươi đô Mỹ.
Đưa hành lý vào khách sạn, tụi mình kéo nhau ra chợ Bến Thành. Đi bộ chỉ khoảng năm phút là đến. Mình chọn món đầu tiên khi về đây là bánh bèo. Ăn cũng tạm được. Món da heo trong bánh bèo thật ngon, có lẽ hấp dẫn hơn bên Mỹ. Ăn xong cũng chưa đủ no , cả bọn kéo qua hàng bánh cuốn tráng tay, ăn cũng tạm được chớ không xuất sắc. Mặc cho bà hàng mời mọc, mình và My nhất định không dám uống nước đá. Bịnh dịch tả đang có ở Việt Nam. Đương nhiên ai mà dám thử lửa! .
Về đến khách sạn, tắm táp xong mình leo lên giường đánh một giấc đến sáng.
( Còn tiếp)
Forget me not Dalat
Friday, July 31, 2009
Subscribe to:
Posts (Atom)